[Drabble] [K] [2010] The Distant Memory Of You

Tôi còn nhớ lần đầu tiên khi tôi đặt tay lên trái tim mình, cảm nhận những nhịp đập mạnh mẽ và dồn dập thế nào khi tôi nhìn thấy cậu. Ngày đó, tôi nhận ra mình đã yêu.

Cậu đến với tôi dễ dàng như cái cách tôi yêu cậu. Yên bình và lặng lẽ. Để rồi tôi ngộ nhận rằng tình yêu cậu dành cho tôi chỉ là thương hại, hoặc tương tự như thế. Continue reading “[Drabble] [K] [2010] The Distant Memory Of You”

[Drabble] [K] [2010] The Distant Memory Of You

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #9

#9. Bầu trời

Tôi nhận ra bầu trời xanh hơn vào đầu hè.

Tháng tư, những tảng mây lớn thật lớn cả xám và trắng phủ đầy chỉ để lộ vài vạt màu xanh.

Tuy nhiên, đó là màu xanh mà tôi thích.

YooChun cũng thích màu xanh ấy, và trong tên cậu ấy cũng có một chữ ‘trời’.

Tôi sẽ không phủ nhận rằng YooChun là bầu trời của tôi. Continue reading “[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #9”

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #9

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #8

#8. Giáng Sinh

Tôi đi dọc con phố vào đông và nhận ra nhiều điều.

Giáng Sinh, người ta ra đường ai cũng có đôi có cặp, có nhóm, có gia đình.

Có không nhiều người như tôi. Đi một mình.

Tôi bước vào một tiệm café nhỏ với cách trang trí mang đậm không khí Giáng Sinh. Trên cửa có một vòng lá với chuông vàng và nơ đỏ. Những dây ruban xanh và đỏ màu Giáng Sinh giăng dọc căn phòng. Một cây thông thật lớn với quả châu đủ màu và dây kim tuyến bạc lấp lánh. Những bàn gỗ mộc nhỏ và ghế gỗ với nệm bông đỏ. Những tách café tỏa khói. Continue reading “[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #8”

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #8

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #7

#7. Cái gối

Tôi có một cái gối thật ấm, thật mềm. Và tôi gọi nó là Park YooChun.

Park YooChun, cái gối của tôi, là thứ mà tôi không rời ra một phút nào.

Khi xem phim, tôi sẽ ôm nó trong lòng.

Khi chơi Video Game cũng vậy. Continue reading “[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #7”

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #7

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #5

#5. Nhà chồng

Tôi mới bị bố mẹ đá ra khỏi nhà. Hơn nữa tôi lại là một kẻ đãng trí. Nên tôi cần một ngôi nhà để ở.

Thực sự việc tôi bị đãng trí không liên quan cho lắm, nhưng vì bị đá khỏi nhà nên tôi cần một ngôi nhà để ở.

Tôi được phép vào một ngôi nhà mà không cần hỏi chủ, nên tôi quyết định đến đó để ở.

Nhưng vì tôi bị đãng trí, nên tôi đã để chìa khóa ngôi nhà đó lại nhà mình. Và bố mẹ thì không cho tôi về nhà. Continue reading “[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #5”

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #5

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #4

#4. Điện thoại

Tôi đã làm rơi điện thoại của mình vào một ngày nắng. Nhưng tôi lại chẳng hề buồn.

Là một nhiếp ảnh gia, tôi nghĩ rằng một kiệt tác nghệ thuật sẽ đáng giá hơn một thứ đồ dùng điện tử dùng liên lạc.

Ngày nắng, tôi có một bức ảnh đẹp đến kì lạ trong máy của mình, và cũng vì thế nên thứ đồ dùng điện tử dùng liên lạc của tôi đã bị rơi đi mất.

Người ấy có nụ cười hòa trong cái màu vàng tỏa sáng của một mùa thu có nắng. Continue reading “[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #4”

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #4

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #3

#3. Mèo

Tôi có một cục bông tròn mà tôi luôn ôm vào lúc ngủ. Đó là một con mèo.

Một hôm, tôi phát hiện ra cục bông tròn của mình biến mất. Thế là tôi chẳng ngủ được một tí nào cả ngày hôm đó.

Tôi đã tiếc lắm vì tôi là một kẻ thích ngủ. Nhưng tôi cần cục bông và cũng là con mèo của mình.

Tôi đến một tiện thú nuôi gần nhà và để ý một chú mèo nhỏ. Continue reading “[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #3”

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #3

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #2

#2. Cả ngày.

Tôi dành cả ngày của mình để làm một chiếc bánh kem to. Nhưng tôi không rành làm bánh kem.

Tôi để bánh kem to vào tủ lạnh rồi hôm sau lôi nó ra.

Đó là một cái bánh với cốt bánh bông lan phủ kem trắng đến kì dị.

Tôi mang nó đến bên Park YooChun và bảo. ‘Park YooChun kia, hãy ăn nó đi.’ Continue reading “[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #2”

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #2

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #1

#1. Tôi sẽ đi bây giờ.

Tôi nhận ra rằng mình sẽ chẳng ra gì cả nếu cứ ngồi mãi chờ thế này.

Buồn cười thật. Tại sao tôi lại là người phải chờ chứ không phải hắn. Ai mà biết. Hình như đơn giản là cứ đi trước rồi sẽ có người phải chờ? Buồn cười. Continue reading “[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #1”

[Series Drabble] [K] [2011] Tôi.. #1

[Oneshot] [K] Dấu

Ngày Kim Junsu nói lời từ biệt Park YooChun, thì tất cả đã chấm dứt. Không phải với cả hai, mà chỉ với Park YooChun mà thôi.

Kim Junsu. Như một dấu chấm hết cho Park YooChun. Làm tất cả dừng lại.Và Park YooChun cần phải tìm lại dấu chấm ấy một lần nữa, để tất cả có thể tiếp tục…

Còn với Kim Junsu, Park YooChun chỉ đơn giản là một dấu phẩy nhỏ nhoi, làm cuộc sống của cậu ngừng lại trong giây lát, để rồi lại tiếp tục.

Continue reading “[Oneshot] [K] Dấu”

[Oneshot] [K] Dấu