Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Tay trộm #1

Có nhiều kỉ niệm đẹp, dịu dàng và thú vị để kể về thời thơ bé của tôi, về sự tồn tại của tôi an toàn trong vòng chở che của cha và mẹ, về tình yêu thương họ dành cho tôi, về cuộc sống đủ đầy, nhiều thú vui chơi, trong một không khí đầm ấm, dễ chịu và sáng sủa. Nhưng điều khiến tôi hứng thú đến nhất, lại là những bước thay đổi vượt bậc của chính mình. Tôi bỏ lại đằng xa những nơi trú nghỉ dễ chịu, những hòn đảo cực lạc và những thiên đường lấp lánh thu hút, dù tôi vẫn biết đến sự hấp dẫn của chúng ; tôi không hề muốn chìm đắm ở nơi ấy thêm một lần nào.

Với lại, tôi còn  muốn nói về những cảm giác hoàn toàn mới mẻ của bản thân, về thứ đã khiến tôi có bước hay đổi kia, thứ đã khiến tôi phải khổ tâm mà rời bỏ tuổi thơ mình.

Những thôi thúc từ « thế giới kia » vẫn kiên trì trở lại đầy mới mẻ trong đầu óc tôi, kéo theo cùng là nỗi sợ hãi, sự bó buộc cùng những cảm xúc của lương tâm sai trái ; tất cả cứ nổi dậy ngày ngày và quấy phá sự bình yên mà tôi hằng muốn níu giữ.

Continue reading “Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Tay trộm #1”

Advertisements
Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Tay trộm #1

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Caïn #4

Đó là một ngày mưa. Kromer buộc tôi phải có mặt ở khu đất chỗ lâu đài, và, ở đó, tôi đợi, khi chân đạp lên thảm lá khô nâu ẩm ướt, những chiếc lá không ngừng rơi xuống từ những thân cây đen láng. Tôi không có tiền, nhưng tôi đặt qua bên hai miếng bánh ngọt mà tôi mang theo cho Kromer để ít nhất còn có chút gì đưa cho nó. Tôi đã quen với việc phải chờ đợi nó, đứng một góc, thường chờ rất lâu, và tôi cứ mặc mình ở đó, như một người đàn ông để mặc những điều không thể tránh khỏi ảnh hưởng tới đời mình.

Cuối cùng Kromer cũng tới. Ngày hôm ấy, nó không ở lại lâu. Nó đấm vào mạn sườn tôi một hai phát, bắt đầu sặc sụa cười, lấy bánh ngọt, cho tôi một điếu thuốc lá ẩm mà tôi đã từ chối và đối xử với tôi thân thiện hơn những ngày thường.

Continue reading “Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Caïn #4”

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Caïn #4

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Caïn #3

Tôi để ý thấy bọn bạn học khác của mình cũng rất quan tâm đến Demian. Tôi không nhắc đến chủ đề về truyện của Caïn với bất cứ ai, và thường thì, Demian có vẻ hứng thú chơi với những người khác hơn tôi. Ít nhiều vẫn có những lời bàn tán xung quanh về « cậu học sinh mới ». Nếu tôi có thể nhớ tất cả những lời bàn tán thì có lẽ, mỗi lời đều ca tụng về tính cách của cậu ta, mỗi lời đều đầy ý nghĩa cao xa. Điều duy nhất mà tôi có thể nhớ là, người ta nói mẹ của Demian vô cùng giàu có. Họ khẳng định, chưa có lấy một lần họ thấy bà đến nhà thờ, và cả con trai của bà cũng thế. Họ là người Do Thái, một người khác nói ; nhưng cũng có thể họ là người Hồi giáo bí mật thực thi lễ giáo của mình. Có nhiều tin đồn được dựng nên xoay quanh vấn đề sức mạnh thể lực của Demian. Thực sự rằng cậu ta đã giáng một đòn nhục nhã vô cùng xuống đứa khỏe nhất trong lớp cậu ta, đứa đã dám khiêu khích và kêu Demian là tên hèn chỉ vì cậu ta từ chối đánh nhau với nó. Mấy đứa đến xem trận đánh nhau nói rằng Demian đã nắm lấy gáy thằng đó và bóp mạnh một phát ; thế là nó tái mặt, rồi trốn biệt và, nhiều ngày sau, không thể cử động cánh tay lấy một li. Một buổi tối, còn có tin đồn rằng thằng đó đã chết rồi. Dù mọi người có khẳng định điều gì và tin vào nó ngày một ngày hai, thì tất cả những điều ấy cũng đều gây kích động và kì lạ. Những lời bàn tán như vậy xuất hiện kha khá nhiều trong một khoảng thời gian. Nhưng một thời gian sau, có tin đồn khác truyền tai giữa các học sinh trong trường với nhau, mà theo đó thì Demian đã thân mật với lũ con gái và « biết tất cả mọi thứ ».

Continue reading “Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Caïn #3”

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Caïn #3

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Caïn #2

Chẳng thể nghi ngờ thêm nữa, rằng trong bản thể của tôi, xuất hiện mỗi sự xáo trộn từ thẳm sâu. Tôi đã từng sống nơi thế giới sáng ngời và thuần khiết, chính tôi đây cũng từng là một dạng hiện thân của Abel, ấy thế mà, giờ đây, tôi lại đắm chìm vào một « thế giới khác ». Tôi đã rơi ngã xuống đáy cùng ; tôi đã hoàn toàn bị giáng hạ khỏi thế giới cao xa sáng lạn ; nhưng, nơi đáy sâu này, tôi có thế sống ở đây không? Và, như tiếng sét ngang tai, một kí ức hiện về trong đầu tôi, khiến tôi gần như nghẹn thở. Cái buổi tối đau buồn ấy, nơi đã bắt đầu sự khốn khổ cực cùng của tôi giờ đây, nơi đã khiến tôi có cái nhìn khác đối với cha mình, không phải rằng tôi đã thông suốt và khinh thường ông hay sao, trong một thoáng giây thôi, khinh thường ông, và cái thế giới sáng lạn của ông với sự mực thước quá đà? Phải, tôi chính là Caïn và mang trên trán mình thứ ấn kí ấy, không phải rằng tôi đang tưởng tượng ra thứ dấu ấn đó trên thân thể mình đây sao? Đó không phải là thứ dấu ấn mang danh nhục nhã, mà là một dấu ấn của sự ưu tú, và thế có nghĩa là sự đồi bại và nỗi cùng cực của tôi còn cao siêu hơn cả cha tôi, cao siêu hơn cả những điều tốt đẹp và đúng đắn?

Continue reading “Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Caïn #2”

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Caïn #2

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Caïn #1

Sự giải thoát cho những đau đớn của tôi đến một cách bất ngờ, và, với sự giải thoát ấy, có một điều mới mẻ nào đó tác động tới tồn tại của tôi mà đến giờ phút này đây vẫn còn ảnh hưởng hết sức mạnh mẽ.

Ở trường học của chúng tôi, có một học sinh mới tới. Đó là con trai của một góa phụ khá giả mới dọn đến thành phố. Trên cánh tay, có đeo băng tang. Cậu ta học lớp trên và lớn hơn tôi vài tuổi, nhưng, khi vừa tới, cậu ta đã thu hút sự chú ý của tôi cũng như của tất cả mọi người. Bản thân cậu ta toát ra cảm giác già dặn hơn nhiều so với tuổi. Cậu ta chẳng để lại cho ai ấn tượng rằng cậu ta chỉ đơn thuần là một đứa trẻ. Giữa bầy nhóc con là chúng tôi, cậu ta mang dáng dấp của một kẻ ngoại lai, một người đàn ông, hay đúng hơn là một quý ông. Không ai yêu thích cậu ta cả ; cậu ta chẳng tham gia vào bất cứ trò chơi nào, cũng không xô xát với ai ; chỉ có giọng nói mạnh mẽ và đầy quả quyết của cậu ta khi nói với giáo viên là nắm được sự quan tâm của mọi người. Tên cậu ta là Max Demian.

Continue reading “Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Caïn #1”

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Caïn #1

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Hai Địa Hạt #3

Cả hôm nay nữa, tôi vẫn nghĩ tiếng huýt của Kromer sẽ có thể khiến tôi khiếp đảm khi đột ngột nghe thấy nó. Từ cái giây phút ấy, tôi nghe thấy tiếng huýt đó rất thường xuyên : tôi tin rằng mình luôn luôn nghe thấy. Nó theo đuôi tôi đến khắp mọi nơi. Bất kể khi đang chơi, đang làm việc hay suy nghĩ thì thứ tiếng ấy vẫn vảng vất quanh tôi, khiến tôi phụ thuộc vào nó, nó như quyết định số mệnh của tôi. Thường khi, trong chiều thu dịu dàng và quang đãng, nơi vườn hoa nhỏ mà tôi yêu thích vô cùng, một linh tính kì quái thúc đẩy tôi chơi những trò chơi đã từ xưa cũ. Tôi sẽ tưởng tượng rằng tôi vẫn còn rất nhỏ, ngoan ngoãn và tự do, ngây thơ và tránh khỏi mọi thứ xấu xa trên đời. Nhưng, đột nhiên, khi đang đùa chơi, dù tôi luôn luôn trong tâm thế chờ đợi nhưng lần nào cũng sẽ hoảng hốt kinh hoàng, từ đâu đó lại vang lên tiếng huýt của Kromer, khiến tôi giật bắn mình và rơi khỏi thế giới tưởng tượng xinh đẹp ấy. Rồi thứ tiếng đó sẽ lôi kéo tôi đến chỗ Kromer ở những gớm guộc và đầy xấu xa, để tôi có thể xem xét và lắng nghe những gì nó muốn nói – những đòi hỏi của nó. Tình trạng đó kéo dài có lẽ đã vài tuần, nhưng tôi không nghĩ nó có thể kéo dài hằng năm, kéo dài mãi mãi. Rất hiếm khi tôi có tiền, đôi lúc chỉ là một đồng năm hay mười pfennigs mà tôi lấy trộn trên bàn ăn khi Lina để giỏ đi chợ ở đó. Mỗi lần như thế, tôi lại phải chịu đựng cảm giác xỉa xói và khinh miệt từ Kromer. Nó vậy cũng phải thôi. Là tôi người đã lừa dối, đã trộm cắp, đã khiến mọi chuyện ngày càng tồi tệ. Trong đời mình, tôi chưa từng lần nào phải chịu nỗi cùng cực nhường ấy, chưa khi nào tuyệt vọng nhường ấy, chưa bao giờ có cảm giác phụ thuộc nhường ấy!

Continue reading “Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Hai Địa Hạt #3”

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Hai Địa Hạt #3

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Hai Địa Hạt #2

Tôi không thể lên nhà nổi. Cuộc đời tôi giờ đã tan nát cả. Trong một thoáng, tôi nghĩ đến việc trốn biệt đi và không quay về nữa, hoặc trầm mình đến chết. Nhưng những hình ảnh ấy chỉ xuất hiện lờ mờ trong đầu óc. Tôi ngồi trong bóng tối, trên bậc thềm đầu tiên của cầu thang, co cụm tự ôm lấy thân mình và để nỗi tuyệt vọng gặm nhấm tận tâm can. Và khi đó, Lina đã bước xuống với giỏ xách trong tay định đi kiếm củi, và thấy tôi đang khóc bên thềm.

Continue reading “Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Hai Địa Hạt #2”

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Hai Địa Hạt #2

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Hai Địa Hạt #1

Tôi nên bắt đầu câu truyện của mình bằng một sự kiện xảy ra khi mà, ở tuổi thứ mười, tôi đến học tại trường trung học trong ngôi làng nhỏ của chúng tôi.

Tất cả ùa về trong tôi với sự ngọt ngào của mọi thứ vào lúc ấy vẫn khuấy đảo tâm can và làm bận lòng tôi với những niềm sầu muộn: những con hẻm sáng và những con hẻm tối, những ngôi nhà và những ngọn tháp âm tiếng chuông vang, những khuôn trang, những căn phòng xa hoa dễ chịu, ấm áp và thoải mái, những căn phòng chất chứa đầy bí mật và sự sợ hãi của những kẻ viếng thăm. Mọi thứ được bao phủ bởi mùi thỏ, mùi những người hầu gái, những thứ thuốc gia truyền và của trái cây khô. Địa hạt của ngày và đêm, hai thế giới khác nhau đến từ hai thái cực đối lập, hòa quyện vào nhau trong khoảng thời gian ấy.

Continue reading “Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Hai Địa Hạt #1”

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Hai Địa Hạt #1

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Mở đầu

Tôi không thể kể về câu chuyện của mình mà không nhìn trở lại quá khứ rất lâu về trước. Nếu có thể tôi sẽ quay lại thật lâu trước nữa – trở về những năm đầu tiên trong thời thơ ấu của tôi, và xa xôi hơn tới những ngày tháng của tổ tiên nguồn gốc.

Những tiểu thuyết gia khi viết một tác phẩm thường dùng thái độ như của chúa trời để nhìn nhận đối tượng của họ, vờ rằng họ hiểu thấu toàn bộ chuyện đời, về nhân sinh con người, nên bởi thế mà họ có thể kể mọi chuyện đầy chi tiết qua mắt nhìn của Chúa trời là họ, và không có gì chắn giữa họ và sự thật trần trụi, toàn bộ câu chuyện đầy ý nghĩa đến từng chi tiết. Tôi thì ít có khả năng làm vậy như là tiểu thuyết gia, dù rằng câu chuyện của tôi thì quan trọng đối với bản thân tôi hơn bất cứ câu chuyện nào đối với thuyết gia viết nên chúng – bởi đây là câu chuyện của tôi : là câu chuyện của một con người, không phải của một ai được sáng tạo nên, hoặc có thể đang tồn tại, hoặc được lý tưởng hóa, hay chỉ là một bóng dáng vô danh, mà là một con người bằng xương bằng thịt chỉ có một trên đời. Cơ mà, thời buổi này thì việc một con người thật sự được cấu thành nên như thế nào có lẽ khó có thể thấu hiểu hơn bất cứ thời gian nào trước đây, và con người – mà mỗi cá thế đều biểu trưng cho một thực nghiệm duy nhất và đáng giá của tạo hóa – giờ đây thế mà lại bị bắn bỏ hàng loạt. Nếu chúng ta không phải là cái gì hơn là một con người đơn nhất, nếu mỗi chúng ta có thể thực sự ra đi một lần và mãi mãi chỉ bởi một phát đạn, thì những câu chuyện kể sẽ mất đi hết mọi mục đích của chúng. Nhưng mỗi con người đều là một cái gì hơn cả chính bản thân họ ; họ biểu trưng cho sự độc nhất, một điểm vô cùng đặc biệt và luôn quan trọng và đáng nhớ mà tại đó những hiện tượng lạ kỳ trên thế giới giao nhau, chỉ ở một điểm đó thôi trên con đường này mà không thêm lần nữa. Ấy là lý do vì sao mà câu chuyện của mỗi người đều quan trọng, bất diệt và thiêng liêng ; ấy là lý do vì sao mỗi con người, chỉ cần còn sống trên đời và làm tròn ước nguyện của tạo hóa, đều phi thường, và đáng được tôn kính bởi người người. Trong mỗi cá nhân thánh thần đã ăn vào máu thịt, ở mỗi người đấng sáng tạo chịu nỗi đớn đau, bên trong từng tấm thân chúa cứu thế đã bị đóng đinh lên thánh giá.

Continue reading “Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Mở đầu”

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair – Mở đầu

[Mục lục] Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair

Demian là câu truyện viết về thời niên thiếu, câu truyện về bài học vỡ lòng của một đời người, về quá trình hình thành bản chất một con người, và đây là một trong những tác phẩm tiêu biểu của thể loại này. Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair là lời đề tựa của tác phẩm.

Demian đã dạy rằng Émil Sinclair hãy đừng sống cuộc sống như cha mẹ, mà vùng lên để tự tìm kiếm bản thân, phơi bày bản chất của mình với cả thánh thần và ác quỷ, và vượt qua những hỗn mang để thực thi vận mệnh của chính mình.

Ba cuốn tiểu thuyết của Hermann Hess bao gồm Demian, theo thứ tự là cuốn xuất bản đầu tiên, và sau đó là SiddharthaSói của thảo nguyên mang đến cho người đọc nhiều cái nhìn khác nhau trước chủ đề về con người, rằng ta không nên e sợ việc tự tách mình ra khỏi cộng đồng, để sống một “cuộc sống ngoài vòng luân thường”.

Tác phẩm đặt giải Nobel văn học

© Theo Nhà xuất bản Stock, 1946, 1974

Mục Lục

Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair

Tôi chỉ muốn sống đúng với những xúi giục từ bên trong con người thật của mình.
Sao điều đó lại khó khăn quá vậy nhỉ?

Mở đầu (1)

Hai địa hạt (1) (2) (3)

Caïn (1) (2) (3)

Tay trộm

Chim non tìm cách thoát khỏi vỏ trứng

Trận chiến với Jacob

Eve

Bắt đầu của kết thúc

Chuyển ngữ từ tiếng Đức sang tiếng Pháp bởi Denis Riboni
Biên tập và bổ sung bởi Bernadette Burn

Chuyển ngữ từ tiếng Pháp sang tiếng Việt bởi b.c

[Mục lục] Demian : Câu truyện về thời niên thiếu của Emil Sinclair